Friday, February 8, 2019

VIỆT CỘNG TẤN CÔNG KHỦNG BỐ MIỀN NAM NĂM MẬU THÂN 1968

I. Tài liệu của Tiểu đoàn 10 Chiến Tranh Chính Trị về các hố chôn tập thể những nạn nhân bị Việt Cộng sát hại ở Huế năm Mậu Thân 1968.

Nguồn: MASS GRAVES IN HUE







A. BẢN ĐỒ THÀNH PHỐ HUẾ tỷ lệ 1/12.500.

(Cách đọc bản đồ: Thí dụ Ấp Lang Xá Cồn YD303210: YD là tên vùng bản đồ. 303 là hoành độ đường ngang. 210 là tung độ đường dọc. Mỗi ô vuông ứng với một km vuông.)

1a Tây Bắc Huế.

1b Đông Bắc Huế.

2a. Tây Huế

2b. Đông Huế

3a, Tây Nam Huế.
 3b. Đông Nam Huế,

B. BẢN ĐỒ CÁC VÙNG PHỤ CẬN HUẾ tỷ lệ 1/50.000.
1. Kinh thành Huế.
2. Ấp Đồng Gi

3. Ấp Dương Xuân Thượng.

4. Nam Hòa, Khe Đá Mài.

C. BẢN ĐỒ GOOGLE TỌA ĐỘ.

1a. TÂY HUẾ HƯƠNG TRÀ:

1b. ĐÔNG HUẾ PHÚ VANG:

2a. TÂY NAM HUẾ NAM HÒA:

2b. ĐÔNG NAM HUẾ PHÚ LƯƠNG

Tuesday, February 2, 2010

Những điều ông Hồ Xuân Mãn học từ ông Hồ Chí Minh?

Trân Văn, phóng viên RFA
2010-02-01
Cuối tháng vừa qua, Ban Chỉ đạo cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã tổ chức tuyên dương các tập thể, cá nhân được xem là điển hình trong ba năm thực hiện cuộc vận động đó.


Ông Hồ Xuân Mãn
Photo courtesy of svhttdl.hue.gov.vn

Chuyện về một điển hình Trong số hàng trăm tập thể, cá nhân được xem là điển hình của ba năm “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, có ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh Thừa Thiên – Huế. Ông Mãn đã học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như thế nào? Trân Văn tổng hợp báo chí trong nước và dư luận dân chúng qua các diễn đàn điện tử, các blog để tường trình.



Cách nay khoảng 5 năm, trên số 327, ra ngày 26 tháng 11 năm 2005, tờ Lao Động, cơ quan ngôn luận của Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam đăng một bài viết ngắn, với tựa là “Đất cố đô có vua”. Tác giả bài viết có tựa vừa dẫn kể rằng:

Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông “quan” to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng “dạy” cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.
Chuyện là một bữa trưa đẹp trời, “quan” lớn cùng một số “quan” nhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các “quan”. Và (có lẽ cũng như thường lệ), “quan” lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã… ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó!




“Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”!
Trích từ báo Lao Động


Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”! Cái tát làm cả nhà hàng “chết lặng” như… sóng thần xuất hiện!
Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại, nếu “quan” hành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, “quan” quay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: “Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!”.

Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, “quan” còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả…các nhà hàng bên cạnh!

Tác giả bài viết “Đất cố đô có vua” kể thêm rồi nêu một số thắc mắc: Theo giới thạo tin “mật” thì việc ông “quan” này vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn các cô tiếp viên và “hơn thế” giữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy của “quan”, phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng. Cái tát vừa rồi thật ra là … “đi đêm lắm có ngày gặp ma” mà thôi.

Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thỏa đáng về hành vi của “quan”.

Chẳng lẽ, “quan” cho rằng xã hội bây giờ không có “vua”, cũng không có “dân”, nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế?

Hay là “quan” cho rằng, ta là “vua” của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?

Tuy tạo ra sự xôn xao lớn trong dư luận, song giống như nhiều sự kiện khác từng xảy ra tại Việt Nam, bài “Đất cố đô có vua” nhanh chóng rơi vào quên lãng vì lãnh đạo Đảng, Nhà nước không chỉ đạo xác minh, xử lý dù nhân vật chính được xác định là vị quan “to nhất tỉnh”.

“Tấm gương tiêu biểu”
Đến cuối tháng vừa qua, bài “Đất cố đô có vua” được rất nhiều diễn đàn điện tử và blog đồng loạt đăng trở lại, ngay sau khi có tin, ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh ủy của khu vực “cố đô”, được công nhận là một điển hình suốt ba năm thực hiện cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.


Hình chụp từ báo Lao Động. RFA Photo Cũng thời điểm này, ông Hồ Xuân Mãn đã xuất hiện trên nhiều tờ báo trong nước để tự giới thiệu về mình với tư cách một “tấm gương tiêu biểu”, trong việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, đồng thời công bố một số số liệu nhằm chứng minh, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nơi đang được ông lãnh đạo đã đạt nhiều thành tích quan trọng: Chẳng hạn, trước đây, tỷ lệ người nghèo ở Thừa Thiên – Huế là 28% nhưng nay chỉ còn 8%. Thừa Thiên – Huế đã giúp 31.000 người thiểu số có nhà “4 cứng”. Thừa Thiên – Huế luôn là địa phương “nói đi đôi với làm”...

Ngay sau đó, một cư dân của Thừa Thiên Huế là ông Hà Văn Thịnh – hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Huế - đã viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, gửi cho báo điện tử VietNamNet. Về tính chất, “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” trên VietNamNet giống như “thư chất vấn” của một trí thức sống tại Huế, gửi cho ông Hồ Xuân Mãn.

Trong “thư chất vấn” ấy, ông Hà Văn Thịnh nêu ra hàng loạt vấn đề, chẳng hạn: Nếu Thừa Thiên – Huế đã giảm được trên 70% số hộ nghèo chỉ trong một nhiệm kỳ lãnh đạo thì đó là một kỷ lục, không chỉ đối với Việt Nam mà là cả thế giới!
Đây là thành tích cần phải được nhân rộng cho 62 tỉnh, thành khác học tập. Và, tôi cho rằng nếu bỏ qua điều này là một sự lãng phí tài năng ghê gớm. Vấn đề là ở chỗ dư luận muốn biết bằng cách nào, kinh phí lấy từ nguồn nào, các công đoạn của nó được tiến hành ra sao, bởi vì trên thực tế, không thấy tỉnh Thừa Thiên – Huế có những đổi thay đột biến để tạo nên đột biến ghê gớm kể trên?

“Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.

Ô. Hà Văn Thịnh.

Ông Hà Văn Thịnh nhấn mạnh: Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.
Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ vị lãnh đạo nào về đề tài này. Chỉ cần bước qua đèo Hải Vân là thấy xấu hổ vì mình là người Huế. Sự đủng đỉnh của Huế, tính bảo thủ muôn đời của nó là điều ai cũng biết. Thật là buồn khi mình gắn bó với một quê hương mà quê hương ấy chỉ thay đổi gọi là, phát triển gọi là…
Là người dân, rất ước mong rằng các vị lãnh đạo hãy nói được sau khi đã làm được. Xin ông Bí thư Tỉnh ủy tỉnh TTH trả lời những câu hỏi của tôi.

Ông Hồ Xuân Mãn có trả lời thư chất vấn của ông Hà Văn Thịnh hay không (?). Chúng tôi đã tìm nhưng chưa thấy. Kết quả duy nhất mà chúng tôi được biết là báo điện tử VietNamNet đã lột bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, của ông Hà Văn Thịnh ra khỏi website của họ.

Trên công luận và trong dư luận, ông Hồ Xuân Mãn còn được nhắc đến như một hoàng đế ở cố đô. Trong bài viết “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như... vua!”, ông Trương Duy Nhất, một nhà báo Việt Nam kể trên blog của ông về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế 2008: Tôi… hoảng hồn khi thấy trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác... hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là … Vua?

Cũng trong bài viết vừa dẫn, nhà báo Trương Duy Nhất tâm tình: Chỉ xin nhắc mấy chuyện nhỏ. Mấy chuyện mà càng ngẫm càng thấy... sợ! Người ta đã đùa giỡn bậc tiền nhân, chọc ngoáy ông... Giời, và nhạo báng thần linh! Kinh thật!

Vì sao blogger Trương Duy Nhất nhắc đến tiền nhân, trời, thần và ông cảm thấy “kinh”? Tổng hợp một số tin đã đăng trên một số tờ báo ở Việt Nam như: Tuổi Trẻ, Giác Ngộ,... người ta được biết, hai lần Thừa Thiên – Huế tổ chức Festival là hai lần trời nổi dông, gió to, mưa lớn và sau đó sấm sét đánh xuống hoàng thành Huế, đúng vào lúc các quan chức chính quyền, từ Trung ương đến địa phương thực hiện nghi lễ tế cáo trời đất. Lần thứ nhất, sét đánh sập cửa An Hoà hôm 4 tháng 6 năm 2008 và lần thứ hai, sét đánh sập cửa Quảng Đức hôm 24 tháng 3 năm 2009!

Còn bao nhiêu tấm gương tiêu biểu?
Ông Hồ Xuân Mãn chỉ là một trong hàng trăm cá nhân, hàng chục tập thể được tuyên dương là “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong ba năm vừa qua.

“Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?

Thật ra không phải chỉ trong ba năm gần đây, Đảng và chính quyền Việt Nam mới yêu cầu toàn Đảng, toàn dân học tập Hồ Chí Minh.

Tháng 3 năm 2003, Trung ương Đảng đã từng phát động một đợt “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”. Ba năm sau, Bộ Chính trị quyết định mở rộng đợt học tập này.

Theo một chỉ thị do Tổng Bí thư Đảng CSVN ký thì sau khi học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh”, toàn Đảng, toàn dân còn cần “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, từ năm 2007 cho tới hết nhiệm kỳ Đại hội X của Đảng CSVN, mãi tới đầu năm 2011 mới kết thúc.

Năm nay, chủ đề trọng tâm của cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” sẽ là: “Tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng ta thực sự trong sạch, vững mạnh, Đảng là đạo đức, là văn minh”.

Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?

Saturday, January 16, 2010

Tội Ác Thủ Tiêu Mất Tích 165,000 Quân Dân Cán Chính VNCH
Mang Kẻ Phạm Tội Ra Trước Công Lý
... và Mang Công Lý Tới Nạn Nhân
Đổ Ngọc Uyển

Việt Cộng xử bắn một Phục Quốc Quân tại Chương Thiện, Cần Thơ.

Trong tháng 4/1975, cộng sản Bắc Việt - với sự yểm trợ và tiếp vận của khối cộng sản quốc tế - đã mở một cuộc tấn công ào ạt bằng quân sự với chiến xa và trọng pháo vượt qua biên giới, chiếm đóng lãnh thổ VNCH một cách phi pháp. Đây là một cuộc xâm lăng của khối Đệ Tam Quốc Tế được uỷ nhiệm cho bọn tay sai Việt Cộng. Theo công pháp quốc tế, VNCH hội đủ tám tiêu chuẩn của một quốc gia độc lập, có chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Do đó, khi xâm lăng VNCH, Việt Cộng đã phạm tội ác xâm lược (the crime of aggression). Đây là một trong bốn nhóm tội ác được dự liệu tại Đạo Luật Rome (The Rome Statute) và thuộc quyền xét xử của Toà Án Hình Sự Quốc Tế (The International Criminal Court, viết tắt là ICC).

Ngày Thứ Hai, 23/7/07, trên trang mạng của tờ The Wall Street Journal, nhà báo James Taranto đã trích dẫn cuộc điều tra quy mô của nhật báo Orange County Register được phổ biến trong năm 2001 về “học tập cải tạo” tại Việt Nam và đã kết luận rằng ngay sau khi xâm chiếm VNCH, cộng sản đã đưa một triệu quân dân cán chính VNCH vào tù vô thời hạn - dưới cái nguỵ danh học tập cải tạo – trong ít nhất là 150 trại tù được thiết lập trong toàn cõi Việt Nam tại những nơi rừng thiêng nước độc với khí hậu khắc nghiệt. Theo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, đại đa số những người này đã bị giam cầm từ 3 tới 10 năm và có một số người đã bị giam giữ tới 17 năm. Nếu lấy con số trung bình là bẩy năm tù cho mỗi người, số năm tù của một triệu người là 7,000,000 năm. Đây là một tội ác hình sự mang tính lịch sử vô tiền khoáng hậu của lũ Việt gian cộng sản mà ngàn đời sau phải ghi nhớ.

Cũng theo cuộc điều tra nói trên, cứ mỗi ba gia đình tại Miền Nam, có một gia đình có người phải đi tù cải tạo. Và trong số một triệu người tù kể trên, đã có 165,000 người chết vì bị hành hạ, tra tấn, đánh đập, bỏ đói, lao động kiệt sức, chết vì bệnh không được chữa trị, bị hành quyết… Cho tới nay, hài cốt của 165,000 nạn nhân này vẫn còn bị Việt Cộng chôn giấu trong rừng núi, không trả lại cho gia đình họ. Hiện nay chỉ có Việt Cộng mới biết rõ tên tuổi các nạn nhân cùng nơi chôn giấu hài cốt của họ. Đây là tội ác thủ tiêu mất tích người, một tội ác chống loài người đã và đang diễn ra tại Việt Nam suốt 35 năm nay mà chánh phạm là tên Lê Duẩn… và ba tên đồng phạm hiện nay là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng.

Điều 7 của Đạo Luật Rome đã định nghĩa tội Thủ Tiêu Mất Tích Người “Enforced Disappearance of Persons” như sau:

Thủ tiêu mất tích người có nghĩa là bắt giữ, giam giữ hay bắt cóc người ta với sự cho phép, sự hỗ trợ hoặc sự chấp thuận của một quốc gia hoặc một tổ chức chính trị, sau đó không nhìn nhận sự tước đoạt tự do của người ta và cũng không thông báo tin tức về số phận hoặc nơi giam giữ với chủ tâm tước đi quyền được luật pháp bảo vệ của những người này trong một thời gian lâu dài. “Enforced disappearance of persons means the arrest, detention or abduction of persons by, or with the authorization, support or acquiescence of a State or a political organization, followed by a refusal to acknowledge that deprivation of freedom or to give information on the fate or whereabouts of those persons, with the intention of removing them from the protection of the law for a prolonged period of time.”

Theo định nghĩa trên đây, Việt Cộng đã phạm tội ác thủ tiêu mất tích người khi chúng lạm danh chính quyền của quốc gia để đưa ra những thông cáo lừa gạt để bắt và giam giữ một cách phi pháp - dưới cái ngụy danh “học tập cải tạo” – và hành hạ cho tới chết bằng những đòn thù của chúng, và tiếp tục chôn giấu hài cốt của 165,000 quân dân cán chính VNCH trong vùng rừng núi với chủ tâm thủ tiêu mất tích. Đây là một tội ác chống loài người (a crime against humanity). Tội ác này thuộc quyền xét xử của Toà Án Hình Sự Quốc Tế.

Ngoài tội ác đối với những người đã chết, cộng sản còn phạm thêm một tội ác chống loài người nữa đối với thân nhân của những người đã chết. Đó là hành động độc ác (inhumane act) với chủ tâm gây đau khổ tinh thần triền miên suốt đời cho thân nhân các nạn nhân. Hãy tự đặt mình vào hoàn cảnh của những người mẹ, người vợ, người con… đã có con, có chồng, có cha…bị giam cầm hành hạ cho tới chết và thân xác bị chôn giấu tại một xó thâm sơn cùng cốc nào đó và tuyệt vô âm tín suốt 35 năm nay mới thấu được nỗi thống khổ trong tâm can họ!

Điều 7 của Đạo Luật Rome đã định nghĩa những hành động độc ác của tội ác chống loài người này như sau:

Những hành động độc ác có cùng một tính cách với chủ tâm gây thống khổ hay thương tích nghiêm trọng cho thân xác hay cho sức khoẻ về thể chất và tinh thần. “Other inhumane acts of a similar character intentionally causing great suffering or serious injury to body or to mental or to physical health.”

Theo định nghĩa trên đây, cộng sản đã phạm tội ác chống loài người khi chúng chôn giấu trong rừng sâu 165,000 bộ hài cốt của quân dân cán chính VNCH đã chết dưới đòn thù của chúng với chủ tâm gây thống khổ “intentionally causing great suffering” suốt đời cho thân nhân của họ. Đây là cung cách trả thù phi pháp (extrajudicial retribution) của quân thảo khấu sống ngoài vòng pháp luật. Tội ác này cũng thuộc quyền xét xử của ICC.

Bổn phận của chúng ta, những người tù còn sống sót sau cơn đại hồng thủy là phải cất tiếng nói công chính, nêu rõ tội ác của chúng để mang bọn tội phạm này ra trước công lý và mang công lý đến cho những nạn nhân của chúng. Đây là bổn phận phải làm để trả lại danh dự cho 165,000 quân dân cán chính VNCH đã bị sát hại vì đòn thù của Việt Cộng trong những cái gọi là trại cải tạo và để xoa dịu một phần nỗi đau thương của thân nhân những nạn nhân.

Hai tội ác chống loài người trên đây của Việt Cộng là những tội ác hình sự có tính quốc tế và. được dự liệu tại Đạo Luật Rome. Trước khi đưa bọn tội phạm ra xét xử trước công lý, xin trình bày tóm lược về Đạo Luật Rome của Toà Án Hình Sự Quốc Tế.

Đạo Luật Rome của Toà Án Hình Sự Quốc Tế (The Rome Statute of the International Criminal Court)

Sau một thời gian dài cố gắng thành lập một Toà Án Hình Sự Quốc Tế để xét xử và trừng phạt các cá nhân phạm bốn loại tội ác nghiêm trọng được cộng đồng quốc tế đặc biệt quan tâm gồm: 1/ tội ác diệt chủng (the crime of genocide), 2/ tội ác chống nhân loại (crimes against humanity, 3/ tội ác xâm lược (the crime of aggression), 4/ và tội ác chiến tranh (war crimes), cuối cùng thì một hội nghị đã được Liên Hiệp Quốc triệu tập tại Rome, Italy trong thời gian từ ngày 15/6/1989 đến ngày 17/7 /1989 với 160 quốc gia tham dự. Sau năm tuần lễ thảo luận và điều đình căng thẳng, 120 quốc gia đã bỏ phiếu chấp thuận Đạo Luật Rome của Toà Án Hình Sự Quốc Tế cùng với bẩy quốc gia bỏ phiếu chống (Hoa Kỳ, Do Thái, Trung Cộng, Iraq, Qatar…) và 21 quốc gia bỏ phiếu trắng. Đạo Luật Rome gồm có – ngoài Lời Mở Đầu (Preamble) – 13 Phần (Part) với 28 Điều (Article). Các Điều 6, 7 và 8 liệt kê và định nghĩa các tội ác diệt chủng, tội ác chống nhân loại và tội ác chiến tranh. Các Điều còn lại nói về quyền hạn, tổ chức và điều hành… của Toà Án.

Theo quy định, Đạo Luật Rome sẽ có hiệu lực sau khi được 60 quốc gia phê chuẩn. Senegal là quốc gia phê chuẩn đầu tiên và quốc gia thứ 66 đã phê chuẩn vào ngày 11 tháng 4 năm 2002. Đạo Luật Rome có hiệu lực kể từ ngày 1-7-2002. Toà Án Hình Sự Quốc Tế cũng được mở ra trong năm đó tại The Hague, Netherlands. Hiện nay đã có 110 quốc gia phê chuẩn Đạo Luật Rome và trở thành quốc gia hội viên (State party) của đạo luật này. Quốc hội Hoa Kỳ đã không phê chuẩn đạo luật này, nên Hoa Kỳ không phải là quốc gia hội viên của Đạo Luật Rome.

Toà Án Hình Sự Quốc Tế là một tổ chức quốc tế độc lập, không trực thuộc Liên Hiệp Quốc. Điều này có nghĩa là Toà Án Hình Sự Quốc Tế độc lập về quyền tài phán, xét xử. Kể từ ngày 1-7-2002 trở đi, các quốc gia hội viên của Đạo Luật Rome phải chấp nhận quyền xét xử (jurisdiction) của Toà Án Hình Sự Quốc Tế về những tội ác được dự liệu tại Đạo Luật Rome khi những tội ác đó diễn ra tại các nước hội viên. Công dân của các quốc gia không phải hội viên (non State party) gây tội ác trên lãnh thổ của các quốc gia hội viên cũng phải chịu sự xét xử của Toà Án Hình Sự Quốc Tế.

Công Tố Viên Trưởng của Toà Án Hình Sự Quốc Tế (The ICC’s Chief Prosecutor) bắt đầu thụ lý và mở một cuộc điều tra về một vụ án khi nhận được tin tức về tội ác đang diễn ra do các quốc gia hội viên hoặc Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chuyển tới. Ngoài hai nơi cung cấp tin tức nói trên, Công Tố Viên còn có thể nhận tin tức từ các nguồn cung cấp khác như các cá nhân hay các tổ chức ngoài chính phủ (non-governmental organizations).

Khi tội ác diễn ra trên lãnh thổ của một quốc gia không phải hội viên, chỉ có Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc mới có quyền chuyển thông tin về những tội ác đó cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế để thụ lý. Đây là trường hợp đã được áp dụng đối với Sudan, một quốc gia không phải hội viên. Bằng Nghị Quyết số 1593 năm 2005, Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc đã chuyển tới Toà Án Hình Sự Quốc Tế tình trạng tội ác đã và đang diễn ra tại Darfur. Phòng công tố đã mở các cuộc điều tra, và ngày 14-7-2008, Toà Án đã ban hành trát bắt giữ Ahmad Muhammed Harun (Ahmed Haroun), Bộ Trưởng Nội Vụ của Sudan và Ali Muhammed Ali Abd-Al-Rahman (a.k.a Ali Kushayb), một tư lệnh dân sự. Hai người này bị quy trách nhiệm về các tội ác chống nhân loại và tội ác chiến tranh đã và đang diễn ra tại Darfur. Chính quyền Sudan đã từ chối bắt giữ và giải giao hai nhân vật nói trên cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế.

Ngày 14-7-2008, Công Tố Viên Luis Mereno-Ocampo đã trình bày những chứng cứ chứng minh rằng Tổng Thống Sudan phải chịu trách nhiệm về các tội ác diệt chủng, tội ác chiến tranh và tội ác chống nhân loại đã và đang diễn ra tại Darfur. Ngày 4-3-2009, Toà Án Hình Sự Quốc Tế đã ban hành trát bắt giữ Tổng Thống Omar Hassan Al-Bashir của Sudan để trả lời trước công lý về năm tội ác chống nhân loại được dự liệu tại Điều 7 của Đạo Luật Rome: 1/ Tội giết người (Murder), 2/ Tội huỷ diệt chủng tộc (Extermination), 3/ Tội cưỡng bức chuyển vùng cư trú (Forcible transfer), 4/ Tội hành hạ (Torture), 5/ Tội hiếp dâm (Rape), và hai tội ác chiến tranh được dự liệu tại Điều 8 của Đạo Luật Rome: 1/ Tội cướp bóc (Pillaging), 2/ Tội trực tiếp tấn công có chủ tâm vào cư dân hay những cá nhân không đứng vào phe nào trong cuộc tranh chấp thù địch.

Cùng với việc ban hành trát bắt giữ Tổng Thống Bashir, Toà Án Hình Sự Quốc Tế cũng gửi một công văn yêu cầu nhà cầm quyền Sudan giải giao Tổng Thống Bashir cho Toà Án. Theo Nghị Quyết số 1593 năm 2005 của Hội Đồng Bảo An LHQ đã nói ở trên, chính quyền Sudan có bổn phận phải hợp tác với Toà Án. Tuy nhiên, không có hy vọng chính quyền Sudan sẽ bắt và giải giao Tổng Thống Sudan cho Toà Án. Chính quyền này đã nhiều lần tuyên bố rằng họ không nhìn nhận thẩm quyền của Toà Án Hình Sự Quốc Tế.

Nếu Tổng Thống Bashir không ra trình diện hoặc chính quyền Sudan không giải giao ông này cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế, ông ta sẽ bị coi như một kẻ đang đào tẩu, trốn tránh công lý (a fugitive from justice). Và kể từ nay, khi nào ông Bashir bước chân ra khỏi Sudan, đến một quốc gia hội viên của Đạo Luật Rome và ngay cả những quốc gia không phải hội viên nhưng sẵn sàng hợp tác với Toà Án, ông ta sẽ bị bắt và giải giao cho Toà Án để trả lời trước công lý về những tội ác mà ông ta phải chịu trách nhiệm.

Một điều quan trọng cần ghi nhận rằng lệnh bắt giữ để đưa ra toà án xét xử một tổng thống đang tại chức vì những tội ác chống nhân loại, tội ác chiến tranh…là hồi chuông cảnh báo nghiêm khắc cho những kẻ cầm quyền đang phạm những tội ác chống nhân loại có tổ chức quy mô tại Việt Nam như những tên Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng rằng chúng sẽ phải đối diện với công lý bất kể quyền lực và cương vị của chúng.

Tội ác thủ tiêu mất tích 165,000 quân dân cán chính VNCH đã hiển nhiên không thể chối cãi. Ngoại trừ một số rất ít hài cốt của họ đã đuợc thân nhân tìm cách chạy chọt cải táng, tuyệt đại đa số 165,000 bộ hài cốt còn lại đã và đang bị cộng sản chôn giấu để thủ tiêu với chủ tâm trả thù. Chánh phạm của tội ác chống loài người này là tên Lê Duẩn và các thủ phạm tiếp theo là những tên Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt, Phan Văn Khải…và ba tên tòng phạm hiện nay là Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết và Nguyễn Tấn Dũng. Ngoại trừ những tên đã chết, tất cả những tên còn sống - sớm hay muộn - sẽ phải ra trước vành móng ngựa để trả lời về những tội ác giam cầm phi pháp và thủ tiêu mất tích 165,000 quân dân cán chính VNCH và nhiều tội ác khác mà chúng đã phạm đối với dân tộc Việt Nam trong suốt thời gian kể từ khi chúng cướp được chính quyền bằng khủng bố từ ngày 19/8/1945. Đảng cộng sản VN, một chi bộ của Đệ Tam Quốc Tế, là một tổ chức tội ác tay sai có tính quốc tế. Sớm hay muộn, tội ác phải bị trừng phạt.

Ngụy quyền Việt Cộng không ký và phê chuẩn Đạo Luật Rome, nên cộng đồng người Việt hải ngoại không thể trực tiếp chuyển các tội ác chống nhân loại của chúng cho Công Tố Viên của Toà Án Hình Sự Quốc Tế để thụ lý. Tuy nhiên, chúng ta có thể tố cáo tội ác của chúng đến Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ (United Nations Human Rights Council) để yêu cầu uỷ ban này mở cuộc điều tra về tội ác thủ tiêu mất tích 165,000 quân dân cán chính VNCH và chuyển thông tin về những tội ác này cho Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc để chuyển tiếp tới Toà Án Sự Hình Sự Quốc Tế để thụ lý. Sự kiện này đã có tiền lệ và chúng ta có thể áp dụng.

Trước dư luận quan tâm đặc biệt của cộng đồng quốc tế về tội ác trong cuộc chiến tại Gaza, ngày 3-4-09, Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ đã mở một cuộc điều tra về tội ác chiến tranh đã diễn ra tại dải Gaza trong cuộc chiến 22 ngày từ 27-12- 2008 tới 18-1- 2009. Toán điều tra gồm bốn chuyên viên cầm đầu bởi Thẩm Phán Richard Goldstone. Sau năm tháng điều tra, ngày 29-9-2009, Thẩm Phán Richard Goldstone đã trình cho Uỷ Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc tại Geneva báo cáo kết quả điều tra gồm 575 trang và kết luận rằng cả Do Thái và Palestine cùng phạm tội ác chiến tranh mang tính chất tội ác chống loài người. Báo cáo yêu cầu Hội Đồng Bảo An LHQ đòi hỏi cả hai bên trong cuộc chiến - trong thời hạn sáu tháng - phải điều tra và xét xử những kẻ phạm tội. Nếu hai phe không thi hành, tội ác sẽ được chuyển cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế để thụ lý.

Ngoài sự kiện kể trên, sau đây là hai trưòng hợp điển hình về pháp lý quốc tế mà người Việt hải ngoại có thể áp dụng đối với những tên đầu sỏ Việt Cộng khi chúng ra khỏi nước.

Ngày 14/12/09, trang mạng của báo Guadian.co.uk đã đưa tin về việc Ông Moshe Yaalon, Phó Thủ Tướng Do Thái, đã quyết định không đến tham dự một buổi lễ gây quỹ tại Luân Đôn trong tháng 11/09, sau khi được cảnh báo rằng ông ta có thể bị bắt giữ vì bị cho là đã phạm tội ác chiến tranh tại Gaza. Quyết định của ông ta được đưa ra trong Tháng 10/09, một tuần lễ sau khi các luật sư của 16 người Palestine đã không thành công trong việc vận động một toà án tại Anh ban hành trát bắt giữ Ông Ehud Barak, Bộ Trưởng Quốc Phòng Do Thái, khi ông này viếng thăm Anh vì bị cho là đã phạm tội ác chiến tranh tại Gaza.

Cũng nguồn tin nói trên cho biết ngày Thứ Bẩy 12/12/09, một toà án tại Luân Đôn đã ban hành trát bắt giữ Bà Tzipi Livni, cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao Do Thái, cũng bị cho là đã phạm tội ác chiến tranh tại Gaza. Lệnh bắt giữ này đã được hủy bỏ vào ngày Thứ Hai 14/12/09 sau khi được biết Bà Tzipi Livni đã hủy bỏ, không tham dự một buổi hội họp tại Luân Đôn vào ngày Chủ Nhật 13/12/09. Toà án đã ban hành trát bắt giữ Bà Tzipi Livni chiếu theo yêu cầu của các luật sư đại diện cho các nạn nhân người Palestine trong cuộc chiến tại Gaza. Bà Tzipi Livni là thành viên của nội các chiến tranh và bộ trưởng ngoại giao của Do Thái khi diễn ra cuộc tấn công vào dải Gaza vào cuối năm 2008.

Khi những người Palestine vận động một toà án của Anh quốc ban hành trát bắt giam Ông Bộ Trưởng Quốc Phòng và Bà cựu Bộ Trưởng Ngoại Giao Do Thái khi hai người này đến Anh quốc, họ đã dựa trên nguyên tắc pháp lý quốc tế về quyền xét xử phổ biến “universal jurisdiction or universality principle.” Quyền này dựa trên lập luận rằng tội ác đã phạm được coi như một tội ác chống lại tất cả “a crime against all” và bất cứ quốc gia nào cũng có quyền trừng phạt. Do đó, những nạn nhân và cũng là thân nhân của những người đã bị Việt Cộng thủ tiêu mất tích cũng có thể vận động để áp dụng nguyên tắc pháp lý quốc tế này đối với những tên Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng… khi chúng bước chân ra khỏi nước và đến những quốc gia có áp dụng nguyên tắc pháp lý quốc tế về quyền xét xử phổ biến.

Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam là tổ chức chính danh nhất đại diện cho cộng đồng người Việt hải ngoại để yêu cầu Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ điều tra về tội ác thủ tiêu mất tích 165,000 quân dân cán chính VNCH. Nếu Việt Cộng từ chối không cho Uỷ Ban Nhân Quyền LHQ vào Việt Nam để mở cuộc điều tra này, điều đó chứng tỏ rằng chúng tìm cách chốn tránh tội ác của chúng.

Nếu chúng ta vận động mà LHQ - một tổ chức giữ vai trò quan trọng trong việc hình thành Toà Án Hình Sự Quốc Tế - vì một lý do nào đó, không chuyển những tội ác chống loài người của Việt Cộng cho Toà Án Hình Sự Quốc Tế để thụ lý, chúng ta vẫn còn cách đưa bọn tội phạm này ra trước công lý. Sớm hay muộn, chế độ cộng sản vô tổ quốc, phi dân tộc sẽ bị huỷ diệt. Chính những tên đầu sỏ đang tiếm quyền trong nưóc cũng đang thú nhận rằng chế độ của chúng đang tự diễn biến, đang tự chuyển hoá để tự huỷ diệt…Ngày đó không còn xa và một chính quyền chính thống của toàn dân Việt Nam sẽ hợp tác với LHQ để tổ chức một toà án hình sự đặc biệt có tính quốc tế như Toà Án Đặc Biệt tại Cam Bốt có tên Anh ngữ là Extraordinary Chamber in the Courts of Cambodia (viết tắt là ECCC) đang xét xử bọn tội phạm cộng sản Khờ Me Đỏ tại Nam Vang vì các tội ác chống loài người, tội ác chiến tranh và tội ác diệt chủng. Đây là một tiền lệ sẽ được thực thi tại Việt Nam sau này để xét xử những tên chánh phạm Việt Cộng đã phạm bốn nhóm tội ác có tính quốc tế được dự liệu tại Đạo Luật Rome trong suốt những năm tiếm quyền của chúng.

Mang Việt Cộng, bọn tội phạm có tính quốc tế, ra trước công lý và mang công lý tới các nạn nhân của chúng là điều cần thiết bởi vì công lý là một thành tố không thể thiếu trong tiến trình hoà giải dân tộc. “Justice is an indispensable ingredient of the process of national reconciliation.” Dân tộc Việt Nam đã bị phân hoá và chia rẽ, xã hội Việt Nam đã bị băng hoại trầm trọng bởi những di sản độc hại mà chế độ phi nhân cộng sản đã để lại cho dân tộc suốt 80 năm nay kể từ khi Hồ Chí Minh lén lút du nhập cái chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam. Mang bọn tội phạm này ra trước công lý là để mang lại hoà bình cho xã hội. “Justice and peace go hand in hand.” Sau hết, mang bọn tội phạm Việt Cộng ra trước công lý là một bài học cho các thế hệ tương lai để tránh những vết xe đổ của lịch sử.

Đi Vào Bất Tử
165,000 quân dân cán chính VNCH đã chết dưới đòn thù của cộng sản trong các trại tù cải tạo phải được tôn vinh là những người đã hy sinh vì chính nghĩa quốc gia dân tộc. Tổ quốc sẽ ghi ơn họ như đã ghi ơn những người chiến sĩ QLVNCH đã chiến đấu và hy sinh ngoài mặt trận để bảo vệ quê hương. Về phương diện tâm linh, tôi không tin rằng những người này đã chết mà chỉ tan mờ đi như hình ảnh những người lính trong cái điệp khúc của khúc ballad nổi tiếng một thời mà Đại Tướng Douglas MacArthur đã nhắc đến trong phần cuối của bài diễn văn từ biệt đọc tại Lưỡng Viện Quốc Hội Hoa Kỳ ngày 19-4-1951. Xin ghi lại nguyên văn và không chuyển ngữ:

“Old soldiers never die; they just faded away.”

Cũng xin ghi lại đây và không chuyển ngữ câu kết của bài diễn văn từ biệt nổi tiếng đã đi vào lịch sử của Đại Tướng MacArthur để những người lính chúng ta chiêm nghiệm.

“And like the old soldier of that ballad, I now close my military career and just fade away, a soldier who tried to do his duty as God gave him the light to see that duty.”

“Good bye,”

Đây cũng chính là hình ảnh của những chiến binh QLVNCH, những người đã đi chiến đấu bảo vệ Tổ Quốc dưới ánh hào quang dẫn đường của Tổ Tiên Lạc Việt và đi vào bất tử.

Và những hình ảnh hiên ngang đi vào bất tử của người chiến binh QLVNCH khi bị sa cơ trong tay quân thù cũng đã được nhà thơ Cung Trầm Tưởng ghi lại trong bài hành Vạn Vạn Lý được viết tại một trại tù trong vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn vào năm 1977.

VẠN VẠN LÝ
(Tưởng nhớ những tù hùng tuẫn tử)
Cung Trầm Tưởng

Ngồi trùm lần bóng tối Mưa về gióng lê thê
Nhìn mây đi lang thang Nai kêu nguồn đâu đó
Mây giăng xám hàng hàng Xưa nay tù ngục đỏ
Trời vào đông ảm đạm Mấy ai đã trở về

Chấn song đan u ám Vỗ vỗ rơi tàn thuốc
Sần sùi nhớp nhúa đen Phà khói vào mông lung
Ran ran nhạc dế mèn Hư vô đẹp não nùng
Nhởn nhơ cười chẫu chuộc Nụ hôn đời khốc liệt

Vỗ vỗ rơi tàn thuốc Cõi sầu ta tinh khiết
Phà khói vào hơi sương Thép quắc vầng trán cao
Xa xưa trống lên đường Phong sương dệt chiến bào
Tiếng quân hô hào sảng Với máu xe làm chỉ

Nẻo cồn vàng bãi trắng Đã đi trăm hùng vĩ
Sa trường hề sa trường Xông pha lắm đoạn trường
Tiết tháo quắc đao thương Về làm đá hoa cương
Chinh nhân ngàn dặm ruổi Gửi đời sau tạc tượng

Gió lên như địch thổi Uống uốngnguyên hàm lượng
Đưa ai qua trường giang Sương trong cất đầy vò
Nay cô liêu bạt ngàn Sầu này thước nào đo
Tiễn ta vào bất tử Khi đao rơi kiếm gẫy

Đau thương là vinh dự Gió về lay lau dậy
Chân đi hất hồng trần Sơn khê khói mịt mù
Anh hùng phải gian truân Ngà ngà nhấp thiên thu
Hy sinh là tất yếu Bay…bay…vạn vạn lý
Ngựa phi dòn nước kiệu… Tráng sĩ hề tráng sĩ!

Monday, December 28, 2009

Công An Long Khánh không xử lý vụ đánh bả chó gây chết người

Trộm đánh bả chó, một cháu gái 17 tháng tuổi tử vong

laodong.com.vn
Cập nhật: 10:12 AM, 11/06/2009


Chiều 10.6, chị Nguyễn Thị Lan (ngụ 17/30B ấp Ruộng Lớn, xã Bảo Vinh, thị xã Long Khánh, Đồng Nai) vẫn còn vật vã mỗi khi nhìn di ảnh con gái Vũ Kiều Diễm My mới 17 tháng tuổi vừa chết do vô tình ăn nhầm bả chó.
Anh Vũ Minh Hòa - ba cháu My, rơm rớm nước mắt nói: "3g chiều 7.6, cháu ngủ dậy và chập chững đi chơi ngoài sân nhà. Bỗng tôi và vợ nghe tiếng khóc nấc, chạy ra thì thấy cháu đang quay vòng rồi người bị đơ ra, mặt tím tái và cắn chặt môi".

Anh Hòa cho hay thấy miệng con sủi bọt, anh đưa miệng làm hô hấp nhân tạo thấy lưỡi có vị đắng và đưa cháu đi cấp cứu, nhưng cháu đã chết tại bệnh viện.

Ở thềm nhà, anh Hòa phát hiện một bịch nilon chứa một thứ nước màu vàng cột hai đầu đã bị thủng và còn vướng sợi chỉ. Theo anh Hòa, nhà anh có nuôi bốn con chó để giữ vườn.

Bà Lê Thị Nhiều - hàng xóm, kể: "Nghe tiếng kêu cứu từ gia đình anh Hòa, tôi chạy qua thấy bịch nilon chứa nước vàng còn đó đã biết ngay là bả chó nên nói với mọi người mang theo vào bệnh viện để bác sĩ biết chữa trị".

Theo bà Nhiều, các đối tượng trộm thường cho chất độc vào bịch nilon, cột chỉ hai đầu rồi vòng miếng chả hoặc thịt để làm mồi cho chó. Gần đây, nhà bà bị người bắt trộm chó "bỏ thuốc" hai con, cũng có bịch nilon chứa nước màu vàng giống như bịch nilon mà cháu My cắn phải.

Người dân ở ấp Ruộng Lớn còn cho hay gần đây tình trạng bị trộm chó, đánh bả chó thường xảy ra vào ban ngày. Khi "thuốc" được chó, trộm thấy vắng chủ là xông vào chở đi bằng xe máy.

Theo trưởng Công an xã Bảo Vinh Nguyễn Phi Hảo, trường hợp cháu My bị tử vong chưa xác định có phải là bả chó hay không vì gia đình cháu không cho mổ tử thi. Nếu đúng là chuyện cháu My ăn nhầm bả chó thì đây là trường hợp đầu tiên xảy ra trên địa bàn.

Ông Hảo cũng cho hay gần đây người dân phản ảnh có mấy thanh niên dùng tròng cổ để bắt chó nhưng chưa nghe chuyện đánh bả chó.

Công an thị xã Long Khánh cho biết không thể khởi tố vụ án vì gia đình có yêu cầu nên cơ quan điều tra không thể tổ chức tiến hành mổ tử thi để lấy mẫu thức ăn trong bao tử đưa đi giám định. Tuy nhiên, cơ quan công an sẽ gửi mẫu dung dịch đã giữ được từ hiện trường để xác định chất độc.

(Theo Tuổi Trẻ)

--------------------------


Tuổi Trẻ Online:

Thứ Năm, 11/06/2009, 07:52 (GMT+7)

Ăn nhầm bả chó, cháu gái 17 tháng tuổi tử vong?

HÀ MI

Xa Lộ Tin Tức

Trộm đánh bả chó, một cháu gái 17 tháng tuổi tử vong
(Theo Lao Động )

GOOLGE CHÓ:

DCVOnline - 36 nẻo thịt cầy: năm Tuất nói chuyện (thịt) chó ở Sài Gòn
5 Tháng 2 2006 ... kèm theo đó là chén mắm tôm với nhiều hương liệu pha chế như sả ớt băm, ... Cũng như thịt vịt ăn với nước mắm gừng, thịt gà ăn với muối tiêu… ... Thịt chó cũng như phở Bắc Hải, phở Lý Quốc Sư, hay bún bò Huế… gắn với một “Cái Tên”, ... Ngày nay, nhà phải giữ chó còn nhiều hơn chó phải giữ nhà.
http://www.dcvonline.net/php/modules.php?name=News&file=article&sid=1158

Quán ăn vắng khách vì thiếu mắm tôm
Anh Trung cho biết thịt chó chấm mắm tôm từ lâu đã là sự kết hợp tuyệt vời ... Đã quen với cảnh người mua xếp hàng chờ đến lượt mua mắm tép chưng thịt, bà Lê Thị Phương Huê, ... Thà bị mất khách một thời gian còn hơn là mất uy tín vì thiếu vệ sinh", ... 15/12 - 16:17: Những kiểu mừng quá khích trong đêm VN thắng ...
www.vietbao.vn/...thieu-mam-tom/.../407/

Làng mổ chó thời không mắm tôm 'gác kiếm' - Tin tức
Một góc chợ Chiều nơi giới thiệu thịt chó tươi cho khách nay không quán hàng nào. ... Kiếu đã không cung cấp được hoá đơn, chứng từ mua bán và giấy chứng nhận về vệ .... Trung tâm Y tế dự phòng Hà Nội đã lấy hơn 170 mẫu thịt chó, mắm tôm, .... xã Cam Tuyền, huyện Cam Lộ (TT-Huế) nhớ lại: “Trước đây khi ở làng cũ, ...
f.tin247.com/.../Làng+mổ+chó+thời+không+mắm+tôm+'gác+kiếm'.html -

MOTTHOIPHANCHAUTRINHDANANG.com
Từ thuở hồng hoang, khi con người còn ăn lông ở lổ, loài chó đã trở thành ... Vì vậy mà ở Huế thật hiếm có người ăn thịt chó, hiếm có những quán “cầy tơ” như ... và chủ vui say qua những chén tạc, chén thù với món thịt cầy tơ bảy món… ...
phanchautrinhdanang.com/.../Saonodanhquen.htm
http://phanchautrinhdanang.com/BAIVO2009/Saonodanhquen.htm

Bữa tiệc màu huyết dụ, - VN thu quan
13 Tháng Bảy 2006 ... Bình minh và hoàng hôn Huế xao xuyến với những hồi chuông u minh trầm mặc ... Và cũng có thể vì người Huế có truyền thống không ăn thịt chó, ... Chỉ riêng cái ao ước nhắm món thịt chó của ông chủ Tàu là ông Thạch bó tay. ...
www.vnthuquan.net/.../truyen.aspx?...

http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237nqnmnvnvn31n343tq83a3q3m3237nvn

Món ăn Huế dưới góc độ y dược học
Vì thế, khi làm món thịt vịt, phải xát kỹ với rượu gừng và ăn với nước chấm gừng để giúp chống lại cái lạnh ... Bánh ú tro làm bằng gạo nếp, có nhiều glucid và lipid hơn gạo tẻ. .... Sau khi ăn thịt dê, thịt chó không nên uống trà ngay ...

www.ykhoanet.com/yhocphothong/.../05_0203.htm

Thực khách Tây "luận" về món thịt chó không mắm tôm - Thông tin ...
Bài viết về thịt chó và mắm tôm của ông trên báo The Star. ... Thuc khach Tay 'luan' ve mon thit cho khong mam tom ... Vẫn chưa xác định được căn bệnh lạ ở Bạc Liêu -VietnamNet · Mổ mắt miễn phí cho hơn 3.000 bệnh nhân nghèo -CAND ... Hà Nội, Hồ Chí Minh, Hải Phòng, Huế, Lạng Sơn, Nha Trang, An Nhơn, Bắc Giang ...
www.baomoi.com/Info/Thuc-khach-Tay...mon...khong.../1195385.epi

tamhontre : Forum / Thư giãn / Năm chó…Nói chuyện Ăn Thịt Chó.
Diễn đàn này là nơi các TÂM HỒN TRẺ có thể giao lưu, trao đổi kinh nghiệm hoặc tự thể hiện bản ..... Ở Huế, nghe nói có thêm món thịt cầy xả ớt và cháo chó… ...
www.tamhontre.mylivepage.com/.../115

Phap Luat - Không muốn cưới, dùng bả chó giết bạn gái - VBF
Không muốn cưới, dùng bả chó giết bạn gái General News. ... Hắn đã dùng bả chó nhẫn tâm bắt Huệ uống để giết cả mẹ lẫn thai nhi. Đào Văn Tiến (23 tuổi, ...
www.vietbf.com/.../showthread.php?...

Friday, December 25, 2009

Nói láo "thầy chạy"!

http://www.nhandan.com.vn/tinbaidadang/noidung/?top=37&sub=50&article=98847
(LÊN MẠNG THứ BA 28, THÁNG TÁM 2007)
Nguyễn thanh Ty

Nói chuyện không có thật hay không đúng sự thật, người miền Bắc gọi là nói dối. Người Trung, người Nam gọi là nói láo.
Nói láo, người Bắc dành chỉ những kẻ nói hỗn: - Thằng này láo nhỉ!
Nói láo, ở mức độ nhẹ như thêm hoặc bớt vài chi tiết trong câu chuyện, người Trung, người Nam, gọi là nói xạo, hay "xạo ke":
- Thằng chả là cái thứ ba xạo, cái đồ xạo ke!
Ta còn một chữ nữa là "nói khoác" hay "bốc phét" là nói quá sự việc một chút, hoặc "một bước lên tận trời" để tự khoe khoang mình. Chẳng hạn như quí ngài "Việt kiều yêu nước" mỗi khi áo gấm về làng đều xưng mình là Giám đốc Hãng này, công ty nọ để lòe các em nhí U20. Cái này thì vô hại cho người xung quanh, nhưng tự nó lại làm cho tư cách tỷ lệ nghịch với cái "sự nổ văng miểng" của mình.
Người nghe chuyện "bốc phét" chỉ mỉm cười và phán rằng:
- Rõ là thằng Chín Nổ!
Sở dĩ có cái tên chung là "Chín Nổ" dù rằng "nổ sư" chẳng phải là anh Chín hay ông Chín chi ráo. "Chín Nổ" có cái nghĩa khôi hài là "chỗ nổ", "chỗ nín" khi gặp đối thủ lợi hại hơn. Đó chỉ là chuyện tầm phào nghe vui chơi rồi bỏ.
Nhưng khi ai đó dựng đứng lên một câu chuyện hoàn toàn không có thật mà nói thành có một cách "vô tư" thì người miền Nam xác quyết ngay rằng:
- Đồ cái thứ nói láo! Láo thiên láo địa!
Đây là cách ăn nói bộc trực, chân chất của người nông dân. Còn các nhà ngoại giao hay các bậc tu hành thì người ta nói "tế nhị" hơn, như kiểu:
- Thưa Cụ! Cụ nói không đúng sự thật!
Nói láo, nói dối, nói không đúng sự thật... cách gì đi nữa cũng chỉ là một ý để chỉ thẳng vào mặt cái anh ma mãnh, không lương thiện, chuyên dối trá để lừa người.
Nhất là cái anh chàng chẫu chuột nào đó thuộc vào hạng "quan trên trông xuống, người ta trông vào" mà bị người ta chỉ thẳng mặt mà mắng cái câu "Mày là thằng nói láo!" thì chỉ còn có nước... lấy mo che mặt.
Huống hồ đường đường một vị Chủ tịch nước, nước có cái Đảng luôn vỗ ngực khoe là những "đỉnh cao trí tuệ loài người" lại đi nói láo với bàn dân thiên hạ trên thương trường quốc tế để kiếm mánh làm ăn thì ốt dột biết là chừng nào!
Nhất sự bất tín, vạn sự bất tin.
Vừa rồi đây, Ngài Chủ tịch nước Việt Nam Cộng sản, ông Nguyễn minh Triết, dẫn bầu đoàn thê tử sang Hoa Kỳ, một nước tư bản chuyên môn "bóc lột sức lao động", kẻ thù không đội trời chung của chủ nghĩa vô sản, để bắt tay làm ăn, kiếm áp phe, ký hợp đồng, để "hai bên đều có lợi", có tuyên bố nhiều câu "không đúng sự thật".
Ở Mỹ, các nơi Ngài đến hội họp, dù lén lút đi ngõ sau và giờ giấc, địa điểm đều được giữ kín đến giờ phút chót cũng đều "được" một số ít (chừng ba ngàn người) "khúc ruột ngàn dậm" vẫn truy tìm ra tung tích để "dàn chào" bằng cờ vàng và hoan hô Ngài với khẩu hiệu "Liar!"! "Liar!" nghĩa là: - Thằng nói láo! Đồ nói dối!
Vậy, Ngài Triết đã nói những gì mà giới bình dân gọi Ngài là:
- Thằng nói láo! Nói dối?
Và các bậc tu hành gọi Ngài là:
- Cụ nói không đúng sự thật!
Coi:
Ngày 21 tháng 6 Ngài gặp Bà Chủ tịch Thượng viện Mỹ Nancy Pelocy, Bà này hỏi chận họng ngay về vụ Cha Lý bị bắt, xử, bịt miệng tại phiên Tòa. Có không?
Ngài Triết như đã học thuộc lòng trước khi công du, đã mau mắn trả lời ngay rằng:
- Đâu có! Ông Lý vì "có hành động tuyên truyền chống phá Nhà nước nên phải bị trị tội thích đáng theo pháp luật Việt Nam. Còn ông bị bịt miệng là vì ông ấy đã có lời lẽ thô bạo chửi bới quan Tòa và còn đạp đổ cả vành móng ngựa. Tuy nhiên chuyện bịt miệng là không đúng. Đó chỉ là cá nhân, không phải chủ trương của Đảng tôi. Còn chuyện bắt và xử ông Lý thì cả Toà Thánh Vatican và Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng biểu đồng tình. Nếu Bà không tin thì đi hỏi ông Nguyễn cao Kỳ xem có phải không! Chính ông Kỳ cũng đã về thăm Việt Nam, tuyên bố "Nước Việt Nam có luật Việt Nam" kia mà! (Lượt thuật báo VC).
Chiều đó, Ngài Triết cũng đến làm việc với Chủ tịch Hạ viện Liên bang Hoa Kỳ. Dân biểu Ed Royce cho biết nhiều nghị sĩ đã liên tục hỏi Triết về vấn đề nhân quyền, tự do tôn giáo tại Việt Nam, cụ thể là trường hợp Cha Lý. Ngài Triết cũng vẫn cùng lập luận với Bà Nancy, đã trả lời xuôi rót, như cái băng cát xét đã thu sẵn.
Ngày 22/6 Ngài Triết đi thăm TT Bush ở Toà Bạch Ốc cũng nói y chang, khi Bush hỏi về chuyện Cha Lý:
- Tôi đã nói nhiều lần là việc bắt và xử ông Lý là đúng pháp luật Việt Nam. Tòa thánh Vatican và Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng Ô Kê Salem nữa cơ mà!
Sau ba lần gặp gỡ với các chức sắc cao cấp của chính quyền Hoa Kỳ, và cả lần trả lời phỏng vấn của ký giả kỳ cựu Wolf Blitzer của Đài CNN hôm chủ nhật 24/6, Ngài Triết với tiếng nói chính thức của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam cũng đã tuyên bố như trên.
Không biết các Ông Bà Mỹ có tin "sái cần cổ" không, đến nay vẫn chưa thấy có phản ứng hồi âm.
Đối với người Việt tị nạn đã có nhiều kinh nghiệm xương máu với Cộng Sản, Ngài Triết hoặc bất cứ ai "đỏ đít" hễ vừa hé môi ra là người ta biết tỏng ngay rằng "chỉ là đồ nói láo".
Ngày 22/6, lúc 8giờ30 tại khách sạn Dana Point, gặp gỡ với hơn 699 (?) + 1 NCKỳ (giờ phút chót) = 700 kiều bào "đại diện cho Cộng đồng người Việt" tại quận Cam, bang California (theo báo VC là 700, nhưng báo hải ngoại thì chỉ có 400 gồm cả 180 người là bầu đoàn thê tử từ VN sang) Ngài Triết "bộc bạch những lời từ trái tim mình":
- Chúng ta cần gác lại quá khứ để hướng tới tương lai, ở đâu chúng ta cũng là những người con của đất Việt, dân tộc Việt Nam, chúng ta phải đoàn kết để xây dựng một nước Việt Nam giàu mạnh, hùng cường, sánh vai với các cường quốc năm châu".
Ngài còn kể lại:
- "Chiều nay, trên đường đến đây, tôi thấy một số bà con người Việt tụ tập, phản đối. Nói thật, tôi muốn xuống bắt tay họ, tôi muốn mời họ dự cuộc họp mặt hôm nay, để chúng ta cùng nói với nhau những lời chân thành thẳng thắn. Đảng và Nhà nước VN không bao giờ thành kiến với những người có những trái biệt như vậy. Chúng tôi sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng đối thoại, để xây dựng đất nước Việt Nam thành một quốc gia vững mạnh".
Vân vân và vân vân. Còn rất nhiều điều hứa hẹn ngọt hơn đường cát, mát hơn đường phèn.
Cao hứng lên Ngài còn ngâm thơ của Đỗ Trung Quân:
"Quê hương là chùm khế ngọt"`
" Việt kiều là con bò sữa"`
"Cho Đảng ta vắt cạn mỗi ngày"`
"Nếu không có sữa, Đảng sẽ không lớn nổi thành người"
Ngâm thơ xong, chuyển qua nói lối, điệu "Lý con cưỡng sang sông": Ai đem con cưỡng sang sông, để cho mà, con cưỡng sổ lồng bay xa, cái mà bay xa!
- "Sống trên đời không phải để hận thù. Mà sống trên đời là để yêu thương. Yêu thương con người với con người".
Việt kiều yêu nước NCK thổi ống tiêu phụ họa, nghe càng thêm "bức xúc" và "xúc động".
Những lời lẽ êm ái, mượt mà của Ngài Triết nghe rất quen, ngờ ngợ hình như là trong bài ngụ ngôn "Con cáo và con gà trống" của ông Tây La Phông Tên vậy.
Trong vài năm gần đây cũng đã có một số gà trống nghe lời khen ngon ngọt của con cáo, tưởng thật mình có giọng gáy hay khi nhắm mắt lại, hí hửng đem đôla về nước nạp mạng đã bị con cáo ngoặm cổ rồi.
Nhưng màn hấp dẫn nhất vẫn là màn "mãi võ sơn đông" bán thuốc xổ lãi hiệu Nhành mai, trong bữa họp mặt ở khách sạn Dana Point.
Ngài Triết quảng cáo mời trước, Việt Kiều NCK quợi quợi hùa theo sau rất ăn ý:
- Ai chưa về quê hương hãy về quê hương!`
- Hãy về quê hương! Lùng tùng xèng! NCK tiếp theo.`
- Ai về rồi hãy về nhiều hơn nữa!`
- Về nhiều hơn nữa! Lùng tùng xà! NCK.`
- Nhớ mang về nhiều đô la để xây dựng đất nước Việt Nam giàu mạnh hùng cường!`
- Nhớ mang nhiều đô la! Lùng tùng xèng! Lùng tùng xà! NCK vuốt đuôi.
Bà con, khúc ruột ngàn dặm, vẫy cờ vàng, vỗ tay cười ngất, đồng thanh hô lên:
- Mãi võ sơn đông nói láo! Bán thuốc dổm! Uống vào bị ung thư từ chết đến bị thương!
Bởi người Việt hải ngoại đã biết đứt đuôi con nòng nọc rằng "Việt cộng nói dzậy mà không phải dzậy".
Sau ngày 30/4 VC kêu gọi Quân Cán Chính tự động trình diện, mang theo cơm gạo 10 ngày để đi học tập chính sách nhân đạo hòa hợp hòa giải của Đảng ta. Khi "mấy con cừu non nhẹ dạ" nghe lời Bác, răm rắp đi trình diện xong xuôi đâu đó rồi thì toàn bộ bị Đảng ta nhốt mút chỉ cần câu. Mười ngày biến thành 10 năm, 20 năm. Nhốt tù từ Nam ra tới Bắc. Từ đồng sâu cho tới núi cao, rừng thiêng nước độc. Mười phần chết hết ba, bốn. Bỏ thây chốn ma thiêng. Phần còn lại thì đau ốm què quặt được Đảng khoan hồng tha cho làm phúc về nhà để... chết.
Hiện tại, ba tuần nay, từ ngày Triết đi Mỹ, bà con nông dân các miền lục tỉnh bị đảng viên của Triết cướp ruộng đất, cướp nhà, cả ngàn người kéo lên Sài Gòn biểu tình phản đối bọn quan tham, ác ôn côn đồ, trước Văn phòng Quốc Hội 2 đã đến ngày thứ 22, họ nằm vật vạ bên lề đường, đói khát, gió mưa, khổ sở vô cùng mà có thấy con ma nào ra "bắt tay mời vào gặp mặt".
Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng, người "ưa chuộng sự thật và ghét giả dối" và cả quí ông, quí bà dân cử đại diện cho dân, những người vừa "đi đông, bầu đúng, cử xứng" cho họ vừa qua, cũng trốn biệt như chuột ban ngày.
Đặc biệt chỉ có cánh "xe ôm" và "vá lốp xe đặc biệt" và "cá chìm, cá nổi" lúc nhúc túc trực ngày đêm bên kia đường để bảo vệ bà con biểu tình khỏi bị "bọn xấu" lợi dụng.
Vậy mà Triết nhà ta cứ "vô tư" nói khơi khơi: "... tôi thấy có một số bà con người Việt tụ tập phản đối. Tôi muốn xuống bắt tay họ...".
Thiệt là nói không một chút ngượng miệng.
Còn cái dzụ "sẵn sàng lắng nghe và đối thoại với những ai khác chính kiến" thì hổng dám đâu! Chứng cớ còn sờ sờ ra kia:
- Sau khi được gia nhập W.T.O được mấy ngày, hơn hai mươi người đấu tranh cho tự do tôn giáo, cho dân chủ và nhân quyền đã bị VC bắt giam và tiếp tục siết chặt giới truyền thông. Tăng cường kiểm soát ngặt nghèo mạng lưới internet. Lãnh đạo tôn giáo, tín đồ Phật giáo, Thiên Chúa giáo và các tôn giáo khác đã bị sách nhiễu và bắt giữ thường xuyên. Hơn 300 tù nhân chính trị người cao nguyên theo đạo Tin Lành vẫn còn bị giam giữ.
Rồi Ngài thơ thới hân hoan ra về chưa kịp xuống xe bắt tay với "khúc ruột thừa ngàn dặm" để ôm hôn thắm thiết tỏ rõ rằng "mẹ hiền Việt Nam lúc nào cũng dang rộng cánh tay đón nhận tất cả những đứa con của mình về với Tổ quốc."
Thông tấn xã VN với hơn 600 tờ báo, hơn 100 đài phát thanh, truyền hình nhất loạt gõ chiêng, đánh trống tung hê, thổi ống đu đủ cái thành quả mà Ngài Chủ tịch nước vừa ôm về bỗng chốc phồng to lên như cái khinh khí cầu.
Báo Nhân Dân hả hê đăng lại bài phỏng vấn Ngài Triết trả lời CNN, đài truyền hình lớn nhất nước Mỹ. Sáu trăm tờ báo trong nước liền ăn theo, cóp nguyên xi bài của Nhân Dân trang trọng in lên trang nhất báo mình. Báo Tuổi Trẻ nhanh tay hơn cả, tuổi trẻ mà!
Ai dè bị tổ trác. Đi đêm có ngày gặp ma.
Đang ngất ngây trong cái không khi "hồ hởi phấn khởi" thì Ngài Triết nhận được lá thư của Toà Giám mục Nha Trang gửi đến. Nội dung lá thư như sau:
Tòa Giám mục Nha Trang`
22, Trần Phú, Nha Trang
Nha Trang ngày 7 tháng 7 năm 2007
Kính gửi: Cụ Nguyễn minh TriếtChủ tịch nước Cộng Hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam`
Kính thưa Cụ Chủ tịch nước,
Thay mặt Hội đồng Giám mục Việt Nam, tôi kính gửi lời thăm Cụ và thưa Cụ việc sau đây:
Nhân đọc trong báo Tuổi Trẻ số ra ngày 6 tháng 7 năm 2007, tại trang 3, liên quan đến vụ xét xử Linh mục Nguyễn văn Lý, Hội đồng Giám mục Việt Nam nhận định như sau:
Câu trả lời của Cụ Chủ tịch nước Nguyễn minh Triết: "Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi" là không đúng sự thật.
Kính chúc Cụ sức khoẻ.
TM. Hội đồng Giám mục Việt Nam.`
Phaolô Nguyễn văn Hòa.
Ôi chao ôi! Sao lại có sự trớ trêu đắng cay như thế này.
Từ ngày Đảng ta lãnh đạo tới nay, bất cứ vụ đàn áp, bắt bớ các tu sĩ Thiên Chúa giáo nào kể cả bỏ tù Linh mục Lý bao nhiêu lần, Toà Thánh Vatican và Hội đồng Giám mục đều "nín thinh" cơ mà. Nín thinh nghĩa là im lặng. Im lặng nghĩa là bằng lòng. Suy luận từ thái độ đó của Tòa Giám mục VN, Đảng ta tha hồ mà nói hưu, nói vượn theo ý mình. Lần này sao lại...?
Kể từ sau ngày 30 tháng 3 năm nay khi vụ xử linh mục Lý tại Huế thì đây là lần đầu tiên công khai quan điểm của các đấng chủ chăn chiên cao nhất của Giáo hội công giáo Việt Nam về vấn đề liên quan.
Vào ngày 10 tháng 7, Hồng y Phạm minh Mẫn, phụ trách Tổng giáo phận sài Gòn có gửi bức thư cho tờ báo của Giáo hội trong nước là tờ Công giáo & Dân tộc cùng các cơ quan truyền thông công giáo nói chung, Hồng y Phạm minh Mẫn nhấn mạnh: "đăng tải câu chuyện CNN phỏng vấn Chủ tịch nước VN với những thêm thắt, không đúng sự thật".
Trong khi đó, khi được BBC hỏi, ngày 13/7, linh mục Huỳnh Công Minh nói:
- "Hội đồng Giám mục không đồng tình với việc đưa ra xét xử mà lại bịt miệng. Như thế thì Toà Thánh Vatican làm sao mà đồng tình được".
Linh mục Huỳnh công Minh còn nói thêm: "Điều Giáo hội quan tâm là báo chí VN đưa tin sai lệch, không chỉ trong một vụ này. Chuyện ông Chủ tịch nước có nói như vậy thì chúng tôi đâu có biết".
Hồng y Phạm Minh Mẫn gọi đây là hiện tượng gây ra nghi ngờ lẫn nhau:
- "Những kinh nghiệm đó dần dần biến nhiều người thành Tào Tháo, thường xuyên sống trong đa nghi và nghi kỵ lẫn nhau. Thế nhưng, đối với người dè dặt, nó cho thấy rằng làm gì có sự thật toàn vẹn trong xã hội ngày nay, chỉ có sự thật một chiều, một mặt, sự thật ảo, và sự thật cần thời gian để xuất hiện dần dần cách đầy đủ hơn".
Khi kiểm chứng lại bài phỏng vấn của Ngài Triết dành cho phóng viên CNN, Wolf Blitzer, mà báo Nhân Dân dịch và các báo đăng lại thì theo một số cơ quan truyền thông nước ngoài sau khi đối chiếu cho thấy có một số điểm ông Triết không có nói nhưng đã được thêm vào như câu "Hội đồng Giám mục Việt Nam và Tòa Thánh Vatican cũng đồng tình với chúng tôi".
Linh mục Phan văn Lợi cũng cho biết: "Trước mặt tôi có bản tiếng Anh và tiếng Việt bài trả lời phỏng vấn CNN của ông Chủ tịch Nguyễn Minh Triết. Đúng là ông Triết trong bài đó không có nói câu "Hội đồng Giám mục VN và Toà Thánh Vatican cũng tán đồng với chúng tôi"
Vậy là tờ báo Nhân Dân cơ quan truyền thông, tiếng nói chính thức của Đảng Cộng Sản Việt Nam nói láo! Báo Nhân Dân đã xào nấu, chế biến bài báo CNN theo khẩu vị của ông Chủ tịch Nguyễn minh Triết nói riêng và Nhà nước Cộng sản nói chung.
Vậy ai sẽ là người chịu trách nhiệm về sự nói láo này?
Chẳng có ai chịu trách nhiệm cả. Bởi mọi sự việc rồi sẽ đâu vào đấy. Bởi nói láo là chủ trương, là chính sách của Cộng sản mà! Nói thật là kẻ thù của Cộng sản.
Thật là nói láo có truyền thống và có hệ thống. Nói láo di căn.
Tưởng đâu những điều Ngài Triết tuyên bố "vô tư" bên Mỹ, mấy anh Mỹ mũi lõ, to xác cả tin, bị Chủ tịch ta xỏ mũi một cách dễ dàng, ngờ đâu tờ Washington Times, số ra ngày 25/6 liền đó, ký giả Mike Benge, trang A-17 đã vạch trần sự lừa dối của Ngài Triết ra, qua bản dịch của Phan tường Vi, tóm lượt như sau:
"Bài viết của Chủ tịch nước Cộng Sản Việt nam Nguyễn minh Triết: "Những giá trị và ích lợi chung giữa VN và HK" sặc mùi tuyên truyền nhớp nhúa cho thấy một sự xơ cứng thiếu sáng tạo trong suy nghĩ... Hồ chí Minh đã từng dùng những lời bất tử của Thomas Jefferson trong bản Tuyên ngôn độc lập của Hoa Kỳ: "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc" cho lời mở đầu của bản Tuyên ngôn độc lập của người Cộng Sản Việt Nam. Đây cũng chính là Chế độ Cộng Sản VN có trách nhiệm với việc thảm sát hơn 1 triệu người Việt Nam.
... Đối với Jefferson, là tổng thống đồng nghĩa là được người dân bầu chọn qua một cuộc bầu cử công bằng và tự do, không phải do Đảng Cộng Sản VN, chỉ chiếm 4 phần trăm dân số, chỉ định làm Chủ tịch nước như ông Triết. Một dân biểu Hoa Kỳ nói rằng: Vì ông Triết không được bầu qua một cuộc tranh cử tự do, ông không nên được gọi là ông Chủ tịch...Đúng hơn ông có thể so sánh với một bố già... của một chế độ đẫm máu và đàn áp.
... Thay vì đi theo những nguyên tắc dân chủ của trường phái Jefferson, ông Triết bám vào cái nguyên tắc căn bản "Dối trá trắng trợn" của Joseph Geobels rằng người ta sẽ tin một lời dối trá trắng trợn to lớn mau hơn lời dối gian nhỏ bé và nếu nó được lập đi lập lại hoài thì sớm muộn gì người ta cũng tin.
... Thay vì "Tất cả mọi người đều sinh ra có quyền bình đẳng", chế độ của ông Triết gần gũi hơn với những câu truyện ngụ ngôn trào phúng về chủ nghĩa Cộng Sản như được miêu tả trong tác phẩm "Trại gia súc" của George Orwell, nơi mà một số thành viên bình đẳng hơn những đồng loại khác. (Hết trích)
Quả nhiên, với chuyến đi mần ăn của Ngài Triết vừa qua, Ngài đã xử dụng kế sách "Rừng mơ"* của đại gian hùng Tào Tháo để lại: Nói láo một lần, người ta chưa tin. Cứ nói mãi, đến một triệu lần, thì người ta cũng phải tin.
Bà mẹ Mạnh Tử tin con là thế, mà mới chỉ có ba người đến nói "Mạnh Tử giết người" bà đã vội vàng chặt đứt khung cửi đang dệt và nhảy qua cửa sổ chạy trốn.
Đảng Cộng sản VN liên tục nói láo 70 năm nay, từ ông Chủ Tịch nước cho tới ông Chủ nhiệm báo Nhân Dân thì bảo sao đến hôm nay, thời đại Internet, vẫn có người tin "sái cần cổ" rằng thì là: Trên cái cõi ta bà này chỉ có Đảng Cộng Sản mới có thể đem lại tự do hạnh phúc cho loài người.
Trách chi mấy chú nhóc con của tờ báo lá cải Việt Weekly ở Garden Grove, tuy cũng có cái áo ngoài là tị nạn Cộng sản, bị dụ khị cho uống nước đường, đang hăm hở chạy theo đít voi tính kiếm chút bã mía, cam tâm muối mặt viết bài nịnh hót ca ngợi Cộng Sản đang bị Cộng đồng Nam Cali vạch mặt chỉ tên và tẩy chay.
Lại một vụ Trần Trường thứ hai.
Cũng vẫn cái trò "ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản".
Không phải tự dưng người dân Việt Nam đổi câu "Nói dối như Cuội" thành "Nói láo như Vẹm".
Cái bệnh nói láo của Việt cộng đến độ trầm kha đã trở thành tật, thành bản chất.
Non sông dễ đổi, bản chất khó thay. Nói láo lừa người rồi tự lừa mình, riết thành quán tính cứ tưởng là mình nói thật.
Rõ là nói láo đến thầy cũng phải chạy mặt.
Người Việt hải ngoại đứng biểu tình chống đối ngoài khách sạn Dana Point nghe hai anh kép độc Triết và Kỳ đang diễn tuồng "hòa hợp hòa giải", kẻ tung người hứng rất nhịp nhàng, đều lắc đầu chép miệng:
- Nói láo thầy chạy!!!
Nguyễn thanh Ty
(*) Tào Tháo dẫn 100 vạn binh đi đánh Thục. Quân đi ngang qua sa mạc nóng bức, khát nước khô cổ, không bước đi được nữa. Tào Tháo nghĩ ra mưu kế nói láo với quân sĩ rằng trước mặt có rừng mơ. Mơ là trái có vị chua như me. Quân lính nghe nói tới trái mơ bèn chảy nước miếng ra, đỡ khát nước. Nhờ vậy, quân Tào có thể đủ sức vượt ra khỏi sa mạc.

Tuesday, December 15, 2009

Suy nghĩ về chuyến hành hương nhất bộ nhất bái của một Tăng sĩ trẻ

30/03/2009 21:37 (GMT+7)

1. Những ngày gần đây, dạo chơi trên mạng Internet, tôi bắt gặp khá nhiều forum bàn tán xôn xao về hình ảnh một nhà sư “nhất bộ nhất bái” trên quốc lộ 1A. Đó chính là thầy Thích Tâm Mẫn. Không ít lời tán thán, ngưỡng mộ và cũng không ít lời chế nhạo, chê bai. Họ bảo, nếu muốn tu thì ở chùa mà tu, chứ ra đường lễ lạy thì hẳn ích gì! Có người còn thắc mắc, không biết ông sư đó lạy ai, lạy như thế chỉ để mưa dầm, nắng đốt mà sớm… chết mất thôi!
Đúng là thầy Tâm Mẫn đang đốt năng lượng và đồng thời cũng bị nắng đốt !
Nhưng, ngẫm cũng lạ, trên đời này không thiếu gì những kẻ đốt năng lượng của mình cho những cuộc truy hoan vô nghĩa lý, đốt cuộc đời mình vì những ly rượu mạnh, những vòng khói thuốc…, chỉ vì sự vui sướng nhất thời mà di họa về sau, thì liệu mấy ai lấy làm ngạc nhiên? Phải chăng, điều đó đã trở nên chuyện “rất thường” ở đời?
Thuở mới vào chùa, tôi đã được học về ý nghĩa và lợi ích của sự lễ bái. Đại loại, phương pháp này sẽ giúp cho chúng ta tiêu trừ nghiệp chướng, phát triển thiện căn, thực hành đức tính khiêm cung, nhẫn nại, đem lại sự an lạc, khỏe mạnh cho cả thể chất lẫn tinh thần. Đó là nói đến sự lễ lạy thông thường ở chùa, siêng thì có thể lạy nhiều, lười thì có thể lạy ít, chứ đã phát tâm “tam bộ nhất bái” hay “nhất bộ nhất bái” trước bao nhiêu ánh mắt của thiên hạ thì lại càng khó, nếu không phải vì đại nguyện thì vì lẽ gì?

ĐĐ. Thích Tâm Mẫn lễ lạy hành hương trước dòng xe cộ và ánh mắt hiếu kỳ của nhiều người (Ảnh chụp tại H. Trảng Bom chiều 26-2) - Ảnh: Lam Điền
HT.Tuyên Hóa từng nói: “Con đường tốt nhất để am tường các pháp là chịu đựng được những hạnh khó hành, làm những việc mà người khác không chịu làm, nhẫn những chuyện mà không ai nhẫn nổi, tất cả chỉ có vậy thôi!”. Đó là lời giáo huấn Ngài dành cho thầy Hoằng Do, vị đệ tử người Mỹ phát tâm hành hương tam bộ nhất bái từ San Francisco đến Seattle. Thật ngắn gọn, “chỉ có vậy thôi” nhưng bao hàm biết bao ý nghĩa!

2. Tôi đã “mục sở thị” thầy Tâm Mẫn nhất bộ nhất bái vào một buổi sáng và một buổi chiều muộn trong cái nắng hanh vàng và khói xe nghìn nghịt trên quốc lộ 1A. Ấn tượng của tôi về thầy lúc đó là một nụ cười thật hiền, một gương mặt già hơn so với tuổi (thầy sinh năm 1977) bởi nám đen vì nắng gió. Ngưỡng mộ và kính phục, tôi chắp tay xá thầy. Thầy đã làm được điều mà dẫu trong mơ tôi cũng không dám nghĩ tới. Con đường phía trước thầy còn quá dài, gần 1.800km (tính từ Dầu Giây) với biết bao nhiêu gian khổ: cái nắng như ran, gió như phang (của Phan Rang!), những cơn mưa dầm thối đất của cái eo miền Trung khắt nghiệt, rồi cái lạnh cắt da cắt thịt của xứ Bắc…
Nhẩm tính, chặng đường từ TP.HCM đến Yên Tử dài khoảng 1.800km. Nếu đến đích, thầy sẽ lạy được khoảng 3 triệu lạy và niệm được khoảng 6 triệu câu hồng danh A Di Đà Phật. Con số này, nếu so với những hành giả nhập thất lễ lạy, có người lạy đến 5.000 lạy mỗi ngày, thì quả không nhiều. Tuy nhiên, có lẽ không nên đem con số ra để tính kể, bởi lẽ hình thức lễ lạy này là một lối tu hết sức gian khổ… mà thầy đã chọn. Có thể ai đó sẽ cho rằng đây chỉ là một “trò ảo thuật quảng cáo” - như thầy Hoằng Do đã từng bị mai mỉa, nhưng với thầy thì: “sự lễ lạy đối với chúng tôi lại là phương tiện của thiền định. Phương pháp này dẫn đến sự tập trung tư tưởng hơn hết, vì nó không đòi hỏi suy nghĩ hay nói năng gì. Những động tác chầm chậm nhẹ nhàng, lặp đi lặp lại mới chính là sự luyện tập trong hiểu biết, với chủ ý làm dừng lại những loạn tưởng trong tâm thức”. (Theo Three Steps, One Bow - Nhật ký của 2 thầy Tỳ kheo người Mỹ Hằng Cụ và Hằng Do). Điều này cũng từng xảy ra với thầy Hằng Thiệt - người Mỹ, đệ tử của HT.Tuyên Hóa. Thầy kể rằng, khi đi lạy tam bộ nhất bái, nhiều lúc có người đến chửi mắng thầy một cách vô cớ. Khi xem kinh Hoa Nghiêm, thầy nhận ra đó là những tâm niệm xưa kia thầy đã lỡ tạo. Em gái của thầy đã từ thầy vì thầy xuất gia theo đạo Phật; nhưng hơn 20 năm sau, mẹ thầy đã phát tâm ăn chay trường, em gái thầy lại đến chùa giúp hướng dẫn đưa người vào Phật pháp! (Theo nhật ký With One Heart Bowing to the City of 10,000 Buddhas - Nhất tâm lễ bái Vạn Phật Thành).
Do đó, bất kể vì mục đích nào: sám hối nghiệp chướng, cầu nguyện hòa bình hay mong sớm thành tựu sở nguyện…, thì chuyến hành hương của thầy Tâm Mẫn vẫn là một việc mà không phải ai cũng có thể thực hiện được!

3. Dĩ nhiên thầy Tâm Mẫn không phải là người nghĩ ra lối tu khổ hạnh này. Thầy cũng không phải là người Việt đầu tiên hành hương lễ bái. Nhưng, nếu xét về chặng đường và hình thức nhất bộ nhất bái, thì nếu thành tựu, thầy là người Việt Nam đầu tiên thực hiện được “hạnh khó hành” này trên một chặng đường dài như thế.
Chúng ta có thể nhận thấy rằng, hình thức “tam bộ nhất bái”, “nhất bộ nhất bái” hay “ngũ bộ nhất bái” không phải là một hình thức xa lạ trong lễ nghi phương Đông. Nếu trong cung đình, hình thức này biểu lộ sự quy kính, hàng phục thì trong tôn giáo, đặc biệt là Phật giáo, thể hiện sự cung kính, quy ngưỡng, nguyện cầu, xuất phát từ sự rung cảm sâu xa của người lễ lạy, và trở thành một trải nghiệm tâm linh, một pháp môn tu.

Phần lớn người Tây Tạng vẫn mong muốn được hành hương đến thủ đô Lhasa. Rất nhiều trong số đó đã chọn hình thức tam bộ nhất bái để thể hiện tâm thành kính đối với những vị Phật sống của họ, và cũng không ít người đã phải bỏ thân dọc hành trình khắt nghiệt ấy. Nhưng với họ, đó là một sự ra đi thanh thản và đầy ý nghĩa.
Người Tây Tạng vẫn còn truyền tụng câu chuyện về một người cha đã bán hết đàn gia súc nhằm thực hiện ước nguyện hành hương “tam bộ nhất bái” về thánh địa Lhasa, nhưng ông đã kiệt sức và chết mất xác trên con đường núi cô quạnh. Chờ mãi không thấy cha về, người con khi lớn lên đã quyết tâm thực hiện ước nguyện của cha, “tam bộ nhất bái” trải qua bao đỉnh núi cao, qua bao thung lũng sâu của rặng Himalaya hùng vĩ để về đến được chùa Jokhang và dâng lên bàn thờ Phật lời khấn cầu hoàn thành sứ mạng đức tin thay người cha đã khuất.
Câu chuyện hành hương lễ bái được người đời truyền tụng và ngưỡng mộ nhất có lẽ là câu chuyện tam bộ nhất bái của một Thiền sư Trung Hoa - Hòa thượng Hư Vân (1840 -1959) - chuyến hành hương được xem là dài nhất, gian khổ nhất, Ngài đã đi suốt ba năm trời trong tuyết trắng và vượt qua chặng đường dài đến 2.500 km từ Phổ Đà sơn đến Ngũ Đài nhằm báo đáp công ơn sanh thành của cha mẹ!
Sau HT.Hư Vân, còn có rất nhiều chuyến hành hương tam bộ nhất bái khác với nhiều mục đích khác nhau, như thầy Hoằng Do - Hoằng Cụ (từ San Francisco đến Seattle); Hằng Thật - Hằng Triều (Nam California đến chùa Vạn Phật Thành - Bắc California); Tỳ kheo Trí Như (Luân Đôn, với hành trình 560km; thầy Hạnh Tấn - Đồng Văn (từ Varanasi đến Bodhgaya); sư Sherof Thamse (từ Tây Tạng đến Bồ Đề Đạo Tràng - Ấn Độ) v.v…
Tuy thế, chuyến hành hương của thầy Tâm Mẫn, nếu thành tựu (và tôi luôn cầu nguyện như vậy), sẽ là chuyến hành hương nhất bộ nhất bái dài nhất từ trước đến nay!

4. “Three steps one bow is finished but the journey of love will never stop” - kết thúc tam bộ nhất bái nhưng hành trình của thương yêu sẽ không bao giờ chấm dứt. Tôi đã đọc được câu nói này đâu đó không nhớ rõ, chỉ hiểu là đằng sau một hành trình còn có một hành trình khác dài hơn, một hành trình không có đoạn kết: hành trình của yêu thương!
Và, tôi lại nghĩ đến thầy Tâm Mẫn, cho dù thầy mới khởi đầu chuyến hành trình mà nếu thuận buồm xuôi gió thì khoảng 3 năm nữa mới kết thúc. Khi kết thúc hành trình này rồi, còn có một hành trình dài khác nữa mà thầy sẽ phải bước đi: hành trình giác ngộ. Hành trình sau hẳn sẽ dài hơn hành trình trước rất nhiều, trở ngại rất nhiều, thử thách rất nhiều. Tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, tôi vẫn cầu nguyện cho thầy đến đích, bởi trong thời mạt pháp, có được một người tu là có được một sự quý.
Cầu nguyện thầy luôn giữ vững được sơ tâm cho đến hết cuộc hành trình…

Quảng Kiến