Thursday, February 18, 2010

Con đường nào cho một xã hội dân chủ

Trích: Đức Trí –

“Tôi không là nhà dân chủ. Tôi là một nhân viên an ninh. Tuy nhiên, đất nước đang ở tình hình như thế này thì tôi cũng không thể không nói lên tiếng nói của mình.”

Mâu thuẫn cơ bản nhất từ bản chất học thuyết Mac-Lê. Họ đưa ra xã hội Cộng sản là con đường tất yếu của xã hội loài người. Ở đó con người tự giác tới độ không cần cơ quan chuyên chính (Nhà nước). Ở đó năng suất lao động cao đến nỗi đáp ứng mọi nhu cầu của con người. Không ai có mộng làm giàu, mà chỉ cống hiến. Mọi người làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu. Chúng ta bỏ qua giai đoạn phát triển tư bản chủ nghĩa nên phải quá độ qua chủ nghĩa xã hội. Bây giờ ngẫm lại chắc đa số chúng ta cảm thấy phi thực tiễn. Viễn cảnh họ tuyên truyền giống như trong tôn giáo đưa ra viễn cảnh của thiên đàng vậy. Chủ nghĩa xã hội mà người dân phải vượt qua tương ứng với khổ nạn mà con người phải chịu đựng trong thế giới này. Ở tôn giáo thì người ta mong có sự sống vĩnh cửu sau khi chết. Còn ở xã hội chủ nghĩa, con người cứ phải “vác thánh giá” không biết tới đời nào kiếp nào mới đạt được xã hội Cộng sản chủ nghĩa.

Học thuyết Mác-Lê chỉ ra giai cấp lãnh đạo là giai cấp công nhân có liên minh với giai cấp nông dân. Nhà nước, luật pháp là công cụ chuyên chính, thể hiện ý chí của giai cấp lãnh đạo. Họ hoạt động không vì nhân dân, tổ quốc, mà hoạt động vì giai cấp. Khi quyền lực quá lớn, khái niệm giai cấp lãnh đạo bị biến chất. Thực chất chẳng có giai cấp công nhân nào lãnh đạo, mà chỉ có một tập đoàn Đảng lãnh đạo. Họ hưởng lợi từ tất cả những thứ họ quản lý và làm mọi cách để duy trì quyền lực.

Sau này, để cho Đảng có màu sắc dân tộc hơn, Đảng thêm vào “theo tư tưởng Hồ Chí Minh”. Không thể phủ nhận Hồ Chủ Tịch có một vai trò rất lớn trong sự nghiệp giải phóng dân tộc, nhưng tôi không đồng ý nạn sùng bái cá nhân. Chúng ta có thể chỉ ra công lao của Hồ Chủ Tịch sau khi Người mất, nhưng ca ngợi khi Người còn đang sống là sự sùng bái cá nhân đáng phê phán. Hiện nay Đảng ta không sùng bái cá nhân nữa, nhưng việc “học tập làm việc theo gương đạo đức Hồ Chí Minh” là trò mị dân. Con người không ai hoàn thiện cả. Tại sao từ bé học sinh đã phải làm theo “5 điều Bác Hồ dạy”, Công an nhân dân, quân đội và nhiều đối tượng khác phải làm theo các phương ngôn của Người? Đảng nâng hình tượng Hồ Chủ Tịch chẳng khác một vị thánh trong tôn giáo, để phủ lên mình một lớp đạo đức. Điều này không thuyết phục được các nhà trí thức. Không thể cứ trích dẫn lời Hồ Chủ Tịch thì xem như một chân lý để huấn thị người khác. Ở tôn giáo người ta thừa nhận kinh thánh và giải thích kinh thánh theo quan điểm Giáo Hội. Còn cuộc sống hiện đại, chân lý là thành quả sự phát triển của xã hội loài người được tích lũy và ghi nhận. Chúng ta có thể trích dẫn lời của nhiều bậc vĩ nhân, mà mỗi vĩ nhân họ chỉ ra chân lý ở góc độ nào đó. Còn chúng ta trích dẫn lời Hồ Chủ Tịch giống như tôn giáo trích dẫn kinh thánh là không khoa học và không đúng đắn.

Để phân tích các mâu thuẫn, tôi không dám nói lên quan điểm của nhóm người nào. Tôi chỉ nói theo quan điểm của tôi, dựa vào chân lý sẵn có mà xã hội đã thừa nhận. Vâng, tôi là một con người đang sống trên đất nước mình tự đặt ra 3 nhu cầu bình thường nhất:

- Điều thứ nhất: Tôi muốn được tự do.

- Điều thứ hai: Tôi muốn xã hội phải công bằng.

- Điều thứ ba: Tôi muốn đất nước phát triển, toàn vẹn lãnh thổ.

Phát biểu ba điều này, tôi có phản động không? Những nhu cầu đó có đúng đắn không? Những điều đề ra có chống Nhà nước xã hội chủ nghĩa không?

Nếu bạn cho rằng ba điều trên là đúng đắn, mà Nhà nước kết tội tôi, thì chính Nhà nước chứ không phải tôi phản động! Và ta hãy xem Nhà cầm quyền đáp ứng 3 nhu cầu của tôi như thế nào?

Vì quyền lực quá lớn trong tay, giới lãnh đạo đã vi phạm điều thứ hai trước. Họ tạo ra một xã hội không minh bạch để có thể làm giàu trên tài nguyên thiên nhiên và tài nguyên con người. Họ hô hào chống tham nhũng, nhưng họ không thực hiện các biện pháp chống tham nhũng đích thực. Một yêu cầu rất chính đáng của tôi là đề nghị họ công khai tài sản cá nhân trên mạng cho dân kiểm tra, nhưng họ không bao giờ chịu làm. Bản công khai tài sản được làm hình thức và lưu hành nội bộ thì bản chất tham nhũng của hệ thống không thể biện minh được.

Khi vi phạm điều thứ hai, họ sợ tôi chống đối, họ lấn sang vi phạm điều thứ nhất. Tôi không được phát biểu những quan điểm của mình. Bằng công cụ chuyên chính, họ ban hành các văn bản pháp luật để hợp pháp hóa việc vi pham nhân quyền của họ. Tôi bị mất tự do một cách hợp pháp.

Cùng lúc đó, khi vi phạm điều thứ hai, họ không thể tập hợp được những nhân tài để xây dựng đất nước, làm đất nước tụt hậu và họ vi phạm tiếp điều thứ ba. Họ sợ bị dân chống đối. Họ sợ lực lượng vũ trang không bảo vệ họ. Họ trông mong một đồng minh hậu thuẫn họ. Đồng minh ở đây là một con hổ dữ tham lam. Khi quyền lợi của đồng minh mâu thuẫn với quyền lợi đất nước thị họ tỏ ra lúng túng: Bảo vệ quyền lực hay bảo vệ tổ quốc. Bảo vệ quyền lực của tập đoàn lãnh đạo thì hy sinh quyền lợi quốc gia, nhân dân sẽ nổi lên chống lại, tước bỏ quyền lực của họ. Bảo vệ tổ quốc thì phải từ bỏ quyền lực, giao quyền lực lại cho nhân dân. Chọn lối nào thì kết quả cũng phải nhường đường cho một nền dân chủ. Nhận định này cũng tương tự như nhận định “siêu nghiêm trọng” của tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ.



Đức Trí